Dịch vụ SEO website NHỨT NHÌ BA google TRẦN SANH

Dịch vụ SEO website NHỨT NHÌ BA google TRẦN SANH. Dịch vụ seo Đà Nẵng giải pháp tăng thứ hạng vượt trội trên bảng xếp hạng "khó tính" của google. 
DỊCH VỤ SEO WEBSITE NHỨT NHÌ BA GOOGLE TRẦN SANH


Khái niệm SEO. SEO ( Nghĩa hẹp cho dễ hiểu ), tức là dùng mọi phương pháp hữu hạn nâng cao thứ hạng website trên google thông qua từ khóa truy vấn của người dùng. 

Lợi ích của việc SEO. SEO mang lại rất nhiều lợi ích, bao gồm: 
Nâng cao thương hiệu.
Giảm thiểu chi phí quảng cáo.
Quảng bá dịch vụ, sản phẩm đúng đối tượng khách hàng tiềm năng. 

DỊCH VỤ SEO WEBSITE NHỨT NHÌ BA GOOGLE TRẦN SANH

Lĩnh vực nhận dịch vụ seo Đà Nẵng.

Trần Sanh chỉ nhận dịch vụ liên quan đến các lĩnh vực : Ẩm thực ; Khách sạn ; Du lịch tại Đà Nẵng. Không nhận SEO những dự án ở lĩnh vực trên cho những công ty nhỏ lẻ. 

Điều kiện để sử dụng dịch vụ seo Đà Nẵng.

  • Sở hữu website chuẩn SEO với những lĩnh vực seo được nêu ở trên.
  • Chỉ  SEO cho các công ty, doanh nghiệp ở tại Đà Nẵng. 
Điều kiện để sử dụng dịch vụ seo Đà Nẵng

Quy tắc nhận dịch vụ seo Đà Nẵng của Trần Sanh.

  • Kiểm tra website nói về lĩnh vực nào? 
  • Xem website có chuẩn SEO hay không? 
  • Nếu thỏa mãn 2 yêu cầu ở trên, tiến hành phân tích từ khóa, chọn bộ từ khóa tối ưu. 
  • Đạt thỏa thuận sử dụng bộ từ khóa, tiến hành báo giá dự án SEO tại Đà Nẵng. 
Quy tắc nhận dịch vụ seo Đà Nẵng của Trần Sanh

Báo giá dịch vụ seo Trần Sanh.


Chi phí SEO= ( Phí Đẩy Từ Khóa) + ( Phí Duy Trì) 
Trong đó
  • Chi phí đẩy từ khóa =  [Số Lần Tìm kiếm Trung Bình Hàng tháng] * [ Giá CPC ] * [25%]
  • Chi phí duy trì từ khóa = [ 10%] * [Chi Phí Đẩy Từ Khóa]

Thông tin liên hệ: Công ty dịch vụ seo Đà Nẵng - Trần Sanh

Địa chỉ: 142 Âu Cơ, Liên Chiểu, Đà Nẵng.
Hotline: 0126-2753-793 ( Trần Sanh)
Gmail: Trandsanha@gmail.com

Thắng không kiêu, bại không nản

Thắng Không Kiêu, Bại không nản. Thắng mà kiêu căng sẽ hại cả người lẫn ta. Cứ phải phấn đấu vì ta nhìn xún thì hơn bao nhiêu người, ngước nhìn lên lại thua bấy nhiêu người

Thắng mà kiêu căng sẽ hại cả người lẫn ta. Thắng khiến mình tự mãn cho mình là giỏi nhất thế gian rồi bị người đời, kẻ tiểu nhân ganh ghét đem lòng đố kị rồi cũng sẽ rước họa vào thân mà thôi. 

Bại không nản . Hãy là một người biết phấn đấu bởi ta vẫn cứ hiểu điều này! Núi cao thì có núi cao hơn, kiến thức thiên hạ bao la như biển cả, ta chỉ là hạt cát nhỏ trong một bãi sa mạc rộng lớn. Cứ phải phấn đấu vì ta nhìn xún thì hơn bao nhiêu người, ngước nhìn lên lại thua bấy nhiêu người. Đâu dễ dàng gì bảo là thiên hạ đệ nhất. 

Thắng không kiêu, bại không nản
Thắng không kiêu, bại không nản

Suy cho cùng, làm người phải cố gắng đạt đến sự hoàn hảo dù biết rằng: "Chẳng có gì là hoàn hảo cả" . Chỉ là phải suy nghĩ thật kín kẻ, đầy đủ rồi thực hiện. Sai thì sửa , sửa tiếp, sửa nữa....Ấy mới là người khôn ngoan 

Trong cuộc đời và sự nghiệp mỗi người, luôn có việc thành, bại. Thành công hay thất bại, bao giờ cũng có nguyên nhân. Khi thành công, trước hết phải khẳng định nỗ lực chủ quan của người thực hiện công việc đó.  
Bạn đạt thành tích cao trong thi đấu thể thao là nhờ quá trình luyện tập gian khổ, công phu, bền bỉ và nhẫn nại. Bạn học giỏi là do sự chăm chỉ, kiên trì kết hợp với thái độ nghiêm túc, động cơ đúng đắn và có phương pháp học tập khoa học, sáng tạo. Bạn đạt được danh hiệu “Chiến sĩ thi đua” hay “Chiến sĩ tiên tiến” là kết quả của cả quá trình học tập, rèn luyện, công tác và hăng hái tham gia các hoạt động phong trào xây dựng đơn vị.
Khi quyết tâm phấn đấu giành được những thành tích quý báu ấy, chúng ta có quyền tự hào về sự cố gắng và ý chí vươn lên tiến bộ, trưởng thành của mình. Nhưng sẽ không tốt nếu từ niềm tự hào chính đáng chúng ta biến thành sự tự kiêu, tự đại, tự mãn và luôn đề cao mình.  
Bởi vì, mỗi kết quả, thành tích của bản thân luôn có công lao dìu dắt, giúp đỡ của cấp trên, đồng đội và tập thể. Do vậy, chúng ta phải biết ghi nhớ và trân trọng sự đóng góp và nâng đỡ của mọi người. Giữ được bản lĩnh, tư thế, phẩm chất của người chiến thắng đã khó. Giữ được phong cách, nghị lực vốn có của mình khi gặp thất bại còn khó hơn nhiều.  
Cũng như thành công đạt được bởi nhiều yếu tố, sự thất bại bao giờ cũng do nhiều lý do chi phối. Song thông thường, ý thức chủ quan của mỗi người vẫn là yếu tố quyết định. Đúng như người xưa có câu: “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Khi mắc sai lầm hay thất bại, trước hết cần phải xem xét bản thân mình. Một thực tế dễ nhận thấy là, khi bị vấp váp, trở ngại, không ít bạn trẻ tỏ ra nản chí, lo lắng, thậm chí buồn phiền.  
Nhưng lo lắng, buồn phiền quá càng dễ gặp thất bại tiếp theo. Vì vậy, trong những hoàn cảnh như thế, phải hết sức bình tĩnh, tự tin, sáng suốt, biết rút kinh nghiệm kịp thời, nhanh chóng tìm ra phương hướng phấn đấu và biện pháp phù hợp nhất.  
Điều cần thiết là mỗi lần thất bại, mỗi người phải đúc rút được một kinh nghiệm thiết thực để làm bài học bổ ích cho những chặng đường phấn đấu tiếp theo. Đối với các bạn trẻ trong quân đội, “thắng không kiêu, bại không nản” là một phẩm chất và là một bài học hết sức cần thiết. Đó là bài học về ý chí tiến công, tinh thần cách mạng triệt để, thường xuyên phấn đấu vươn lên để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.  
Đồng thời đó còn là bài học về lập trường vững vàng, bản lĩnh cương nghị, đức tính nhẫn nại, kiên trì, thái độ chín chắn, bình tĩnh, sáng suốt và không chùn bước trước mọi khó khăn, nguy hiểm. Tin tưởng ở tương lai, sống lạc quan, yêu đời và sẵn sàng ứng phó với các tình huống khó khăn, trở ngại góp phần tạo nên nhân cách tốt đẹp

Viết cho mùa Hạ kỉ niệm...Mưa nắng nào rồi cũng đến hồi phai nhạt

Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt để mà thành kỷ niệm.

Có mùa hạ cũ cùng tình yêu đã cũ, khi lòng chộn rộn trong những buổi cùng người ấy đạp xe ngang qua bao con đường phượng bay. Tiếng ve râm ran tạo thêm thanh âm cho khoảnh khắc hai đứa ngại ngùng. Ngẫm lại đã mười năm mà cái cảm xúc ấy như chỉ mới thổn thức đâu từ hôm qua. Những ngập ngừng, e thẹn ngày ấy dễ thương, hồn nhiên quá đỗi khiến mình nhiều khi ao ước được chạm lại vào giây phút ấy dẫu chỉ một lần.
Hạ đến gọi khúc chia xa
Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè
Hạ đến rộn rã tiếng ve
Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao
Hạ về vàng nắng hanh hao
Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi
Hạ về giọt nắng đưa thoi
Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành
Hạ mang ta nắng vàng hanh
Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa
Hạ mang áo trắng chia xa
Hạ mang mơ mộng tình ta học trò
Hạ ơi ta nhớ phượng rơi
Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh
Hạ ơi trong nắng lung linh
Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa
Hạ rời ta mãi bôn ba
Hạ rời thu tới lá xa lìa cành
Hạ rời gọi tiết trời xanh
Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng 

Viết cho mùa Hạ kỉ niệm...Mưa nắng nào rồi cũng đến hồi phai nhạt
Viết cho mùa hạ kỷ niệm - TRẦN SANH

Những mùa hạ còn đi học luôn gấp gáp lo toan trong bao mùa thi. Cùng hẹn nhau thức khuya, hẹn nhau dậy sớm ôn bài. Đứa nào cũng mang trong mình những mơ ước thật lớn để bây giờ vẫn đang miệt mài góp nhặt và xây đắp dần dần. Dẫu sao, ta cũng chỉ vừa đi vài bước trong đời, chỉ vừa tới đâu đó ở một phần ba của đời người còn dài dai dẳng nên hãy cố gắng đến cùng. 
Có điều, mùa hạ nào đứng trên quê mình cũng mênh mông vị ngai ngái của lúa trổ đòng, của gió Lào khen khét thổi nghiêng những hàng cây. Mùi mồ hôi phả ra từ người ba sau những trưa muộn về nhà, mệt quá chẳng thể nào nuốt nổi miếng cơm mà uống tù tì mấy ly nước. Mùa hạ có khách lỡ đường dừng chân, bưng ly nước chè uống một hơi rồi tha thiết cảm ơn mẹ. Những ngày hè oi ả, cả nhà bưng chiếc giường tre ra giữa sân nằm nói chuyện, nghe cô em nhỏ hát bi bô vui cười. Và những chiều, chị em chạy te tái về nhà bởi cơn mưa giông hù dọa. 
Phía trước vẫn còn nhiều lắm những mùa hạ rộn ràng. Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt đổi quanh, để mình gấp gáp mà thành kỷ niệm, chẳng hay đến lúc đó còn nhớ, còn ghi như bây giờ…
 TRẦN SANH

Tôi Thèm Khát Để Có Đủ 4 Biến Cuộc Đời Này

TRẦN SANH - Nếu có nhiều điều ước thì tôi chỉ ước 4 điều cho bản thân mình: Sự nghiệp rạng người ; Gia đình ấm cúng ; Sức khỏe dồi dào ; Bạn bè chân thành. 

Tôi Thèm Khát Để Có Đủ 4 Biến Cuộc Đời Này
Tôi Thèm Khát Để Có Đủ 4 Biến Cuộc Đời Này - TRẦN SANH

Cuộc sống thật phức tạp khi có quá nhiều sự lựa chọn mà tôi còn mơ hồ về định hướng giữa sự nghiệp và tình cảm. Giá như tôi có thể cân bằng được chúng thì tôi có lẽ đã hạnh phúc. Tôi dường như hụt hơi lúc duy trì cả hai mục tiêu quan trọng của đời người là có một sự nghiệp rạng ngời và một gia đình ấm cúng. Nếu cứ mãi mê đuổi theo công danh sự nghiệp thì thực sự tôi vẫn chưa thể gọi là thành công cho dù có một sự nghiệp đồ sộ. Tôi vẫn thấy mình cô đơn và trống vắng, chẳng biết sẻ chia cùng ai!?

Nếu có nhiều điều ước thì tôi chỉ ước 4 điều cho bản thân mình: Sự nghiệp rạng người ; Gia đình ấm cúng ; Sức khỏe dồi dào ; Bạn bè chân thành. Nếu nói đó là sự tham lam thì tôi cũng chấp nhận, bởi một người gọi là thành công thì phải cân bằng được 4 yếu tố đó. Chứ không phải thành công là có nhiều tiền. Có nhiều tiền nhưng gia đình không hạnh phúc thì tôi được gì? Nếu có nhiều tiền mà tôi không được sức khỏe thì ích gì nữa? Nếu có tiền nhiều mà không có bạn bè để chia sẻ thì tôi sẽ làm sao sống nổi trong dòng đời xô bồ này?

Tôi được học ở đâu đó về 4 chiến lược cuộc đời mà tôi không nên phạm phải sai lầm. Tôi phải luôn cố gắng và nổ lực hằng ngày để rèn luyện tư duy, sức khỏe cơ bắp, yêu thương gia đình và cách lựa chọn bạn bè chân thành. Tôi không hoàn hảo và tôi luôn cố gắng để đạt được sự cân bằng về cuộc sống.

Tôi xin chia sẻ một mẫu chuyện nho nhỏ này! Để tôi có thể đọc hằng ngày và cảnh tỉnh tôi trong những lúc " Say nắng cuộc đời". 

Một con chuột rơi vào trong lu gạo, số gạo trong lu vẫn còn một nửa, sự cố ngoài ý muốn này khiến nó vui mừng không sao tả được. 
Sau khi xác định là không có nguy hiểm gì, nó liền bắt đầu cuộc sống ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn trong cái lu gạo. 
Rất mau, lu gạo sắp cạn kiệt, nhưng nó rốt cuộc vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ của những hạt gạo, nên tiếp tục ở lại trong lu. Cuối cùng, gạo đã ăn hết, chuột ta mới phát hiện rằng mình không thể nhảy ra ngoài được nữa, lực bất tòng tâm. 
Gợi ý nhỏ:
Cuộc đời của chúng ta xem như rất yên bình nhưng thật ra khắp nơi đều đầy rẫy nguy cơ, cần phải giữ cho mình quan niệm sống ổn định, từ đó mà biết cân nhắc đến an nguy.


TAG:


Con gái! Nếu buồn, hãy khóc vào Mùa Đông

TRẦN SANH - Vì dù mùa đông buồn và lạnh lắm, nhưng mà, cứ khóc đi! Bởi cứ giang tay mà ôm hết ngần ấy nỗi buồn, thì làm sao không thấy lòng trống trải? 

Con gái! Nếu buồn, hãy khóc vào Mùa Đông - TRẦN SANH
Con gái! Nếu buồn, hãy khóc vào Mùa Đông - TRẦN SANH
Có phải người ta thường để dành nỗi buồn cho mùa đông, khi cô đơn chẻ làm đôi và bàn tay côi cút lạc nhau trên phố? Khi trời lạnh rồi, khoác thêm áo, cũng là cái cớ để mà giấu mình đi. Khi bước ra đường đông, bầu trời u ám một màu xám tro, cũng là nơi để thả trôi đi nỗi nhớ. Cũng vì lúc đó, người ta sẽ chỉ sưởi ấm nhau, mà không còn để ý tới có một kẻ vẫn mãi độc hành. 
Khóc trong mùa đông, ngỡ như mình là người cô độc, nhưng không, mùa đông đã giúp những kẻ cô đơn an ủi được phần nào. Bởi nước mắt thì mặn, nỗi buồn thì ủ ê, nhớ nhung đục ngầu còn trái tim thì đã nguội. Khóc một lát, nước mắt sẽ làm ngực trái ấm dần lên, đánh thức những khoảng lặng lẽ một mình giấu đi sau ngần ấy những hoài nghi ngỡ rằng mình đã ổn. 
Vì dù mùa đông buồn và lạnh lắm, nhưng mà, cứ khóc đi! Bởi cứ giang tay mà ôm hết ngần ấy nỗi buồn, thì làm sao không thấy lòng trống trải? Trả hết về cho gió đi, vì gió mùa thì lạnh và lê thê lắm, rồi sẽ cuốn hết thôi. Để còn chờ nắng hong khô những xác xơ, chờ một nụ cười tươi, chờ một cái vươn mình khi nỗi buồn chìm dần rồi tan đi bằng hết. 
Mùa đông sẽ tha thứ để tự mình trôi hết xót xa… Sẽ thôi những ám ảnh triền miên rằng mình bị bỏ quên trong mùa lạnh. Sẽ thôi những đêm dài nấc lên cùng màu nỗi nhớ. Thôi cô quạnh, thôi lạc lõng, bởi mùa đông đã ở đó, rất gần! 
Chạm tay vào cái lạnh đầy sương, chạm tay vào phố mùa đông một chiều gầy nắng, sẽ thấy cô đơn không còn là bạn và nỗi buồn chỉ như một kẻ lữ khách tạt ngang. Trái tim sẽ mềm và trong bởi những vết thương đã đóng băng vì lạnh, rồi chảy dần khi mà nắng ấm hửng lên… 
Sẽ thèm lắm một cái tựa đầu trên phố nghe gió rít ngang tai, thèm một cái nắm tay thẹn thùng mà bỡ ngỡ. Thèm một mùi hương trộn lẫn mùa đông thơm hoài trên tóc. Rồi sẽ lại thèm khóc trong một vòng ôm thật quen! Thèm tỉ tê trong đêm đông để có người an ủi. Thèm nũng nịu và thèm dỗ dành. Thèm những thiết tha… 
Nhưng vẫn chỉ có mùa đông đứng yên, còn người đến và đi cứ thay nhau vội vã. Bàn tay vừa xòe ra đan vào nhau chưa kịp ấm, mà đã muốn tách rời. Ngọt nhạt buông lơi, theo gió đông để rồi mất hút. 
Phố xá xôn xao chuyện một buổi hoàng hôn có người giật mình bỏ trốn. Chỉ để lại một người ngoái nhìn năm tháng với những hoài niệm vấn vương. Nên nếu buồn, hãy cứ khóc vào mùa đông! Và nếu có yêu nhau, thì đừng buông tay khi mùa rét trở về…

Trời chưa vào đông sao mùa vẫn lạnh.Em xa lâu rồi ! Mà vẫn nhớ em

Trời chưa vào đông sao mùa vẫn lạnh
Em xa lâu rồi ! Mà vẫn nhớ về em.
                                       Trần sanh

TRẦN SANH - Trời mới tháng 2, chưa vào mùa đông mà đã lạnh tê buốt cả người. Anh lại nhớ về em theo phản xạ tự nhiên phải thế, cô gái mùa đông của anh. 

Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông.  
Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn. 
Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh ... 
Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương. 
Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương?
Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt ngào, những yêu thương tưởng như đã là quá khứ. Phải chăng khi đến đoạn cuối của vòng xoay đất trời, nỗi đau đó lại sống lại với mùa đông? Mọi thứ tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở lại ngỡ như ngày hôm qua. Ngày hôm qua, có vòng tay ai ôm thật chặt. Ngày hôm qua, có ấm áp, có ngọt ngào, có yêu thương. Ngày hôm qua, có những góc phố, có môi em hồng, có chiếc hôn vụng dại. Ngày hôm qua, mình chung đôi, hai trái tim yêu thương thổn thức. Ngày hôm qua, có anh, có em, có tất cả. Ngày hôm qua, còn có chia li và thù hận ... 
Em à! Ngày hôm qua chẳng thể trở lại. Dòng đời vẫn cứ trôi, anh tham lam hay là anh ngốc nghếch, anh nhủ lòng mình muốn sống lại một ngày đôi lứa, sống lại những tin yêu. Anh sẽ quên đi những xót xa, anh sẽ bỏ qua tất cả, anh muốn lại là anh của hôm qua. Dại khờ yêu, dại khờ nhớ, dại khờ mong. Em cũng lại là em độ trước. Trong sáng, dịu dàng, tinh khôi. Và anh lại yêu em như độ trước. Một vòng quay của đất và em lại bên anh như vốn dĩ. 
Những ảo ảnh ngọt ngào vội tan biến theo cơn gió đông heo hắt. Ngõ nhỏ lặng im. Chút lá vàng thôi rụng. Vạt nắng cuối chiều cũng bỏ anh đi. Anh lại trở về với chút buồn chưa vơi, trở về với thực tại, với trống vắng, với nỗi nhớ mùa đông...

Đà Nẵng lạnh ta thấy mình cô đơn quá !

TRẦN SANH - Những ngày mùa đông lạnh lẽo của Đà Nẵng để lại cho ta nỗi nhớ em da diết, nỗi nhớ không thể nào đóng băng, nỗi nhớ cồn cào đến lạ, nhớ em...! 

Đà Nẵng lạnh ta thấy mình cô đơn quá !
Đà Nẵng lạnh ta thấy mình cô đơn quá ! - TRẦN SANH

Gió mùa về rồi đấy em à! Mùa gió thổi, mùa mưa không ngừng rơi, mùa của những hơi ấm miên man khiến lòng người bình yên đến lạ, nhưng cũng là mùa của những thứ cảm xúc bị bỏ quên ùa về nháo nhác khiến những kẻ cô đơn quằn quại với nỗi đau...Chẳng hiểu sao mưa lại khiến lòng người ta buồn đến vậy, gió lại xé vết thương rát bỏng đến thế... Yêu là phải đau sao? Giữa cái tiết trời se se lạnh này, chỉ khiến con người ta thèm khát cái cảm giác mùi mẫn trong vòng tay của ai đó! Hít lấy hít để cái mùi hương ngập ngụa khắp da thịt, tưởng như cái thứ thuốc nghiện ngập chẳng thể nào vứt bỏ được... 
Những ngày cuối thu đầu đông, đợt gió mùa đầu tiên tràn về lạnh đến thấu xương. Người ta không có ý niệm mùa về, cái mùa dành cho việc co ro và thu mình lại, "cái mùa độc ác" khiến người ta thấy cô đơn, cái mùa người ta thèm ra ngoài đường có đôi có cặp. Người ta chỉ nhận ra đông về khi nhìn thấy người nào người nấy khoác lên mình những chiếc áo bông to sụ, trên đầu đội sùm sụp những chiếc mũ len đủ màu, tay nắm tay nhau qua lại giữa những ngày phố xá xám xịt. 
Giờ đây anh chỉ muốn em đừng thuộc về ai đó.... để anh có thể hằng ngàyquan tâm, dõi theo em. Anh biết bên cạnh em có rất nhiều chàng trai luôn làm em vui và tốt hơn anh rất nhiều nhưng anh vẫn luôn muốn bên em, giang đôi tay chở che, bảo vệ em bằng tất cả những gì anh có. 
Thấy em đau anh cũng đau, thấy em hạnh phúc anh cũng đau. Yêu đơn phương là vậy đấy em à. Anh luôn biết cách làm tổn thương.... chính mình. Có phải anh sai khi cứ mãi lặng im, anh sai khi cứ mãi hành hạ mình như thế này? Anh cũng muốn nói với em là anh yêu em nhiều lắm chứ nhưng anh biết rằng yêu thương trao đi chẳng nhưng anh chấp nhận hết, chấp nhận cả những đớn đau tự tạo. 
Thế nên hãy cứ để anh yêu em như thế này em nhé!