TRẦN SANH - Những ngày mùa đông lạnh lẽo của Đà Nẵng để lại cho ta nỗi nhớ em da diết, nỗi nhớ không thể nào đóng băng, nỗi nhớ cồn cào đến lạ, nhớ em...!
![]() |
| Đà Nẵng lạnh ta thấy mình cô đơn quá ! - TRẦN SANH |
Gió mùa về rồi đấy em à! Mùa gió thổi, mùa mưa không ngừng rơi, mùa của những hơi ấm miên man khiến lòng người bình yên đến lạ, nhưng cũng là mùa của những thứ cảm xúc bị bỏ quên ùa về nháo nhác khiến những kẻ cô đơn quằn quại với nỗi đau...Chẳng hiểu sao mưa lại khiến lòng người ta buồn đến vậy, gió lại xé vết thương rát bỏng đến thế... Yêu là phải đau sao? Giữa cái tiết trời se se lạnh này, chỉ khiến con người ta thèm khát cái cảm giác mùi mẫn trong vòng tay của ai đó! Hít lấy hít để cái mùi hương ngập ngụa khắp da thịt, tưởng như cái thứ thuốc nghiện ngập chẳng thể nào vứt bỏ được...
Những ngày cuối thu đầu đông, đợt gió mùa đầu tiên tràn về lạnh đến thấu xương. Người ta không có ý niệm mùa về, cái mùa dành cho việc co ro và thu mình lại, "cái mùa độc ác" khiến người ta thấy cô đơn, cái mùa người ta thèm ra ngoài đường có đôi có cặp. Người ta chỉ nhận ra đông về khi nhìn thấy người nào người nấy khoác lên mình những chiếc áo bông to sụ, trên đầu đội sùm sụp những chiếc mũ len đủ màu, tay nắm tay nhau qua lại giữa những ngày phố xá xám xịt.
Giờ đây anh chỉ muốn em đừng thuộc về ai đó.... để anh có thể hằng ngàyquan tâm, dõi theo em. Anh biết bên cạnh em có rất nhiều chàng trai luôn làm em vui và tốt hơn anh rất nhiều nhưng anh vẫn luôn muốn bên em, giang đôi tay chở che, bảo vệ em bằng tất cả những gì anh có.
Thấy em đau anh cũng đau, thấy em hạnh phúc anh cũng đau. Yêu đơn phương là vậy đấy em à. Anh luôn biết cách làm tổn thương.... chính mình. Có phải anh sai khi cứ mãi lặng im, anh sai khi cứ mãi hành hạ mình như thế này? Anh cũng muốn nói với em là anh yêu em nhiều lắm chứ nhưng anh biết rằng yêu thương trao đi chẳng nhưng anh chấp nhận hết, chấp nhận cả những đớn đau tự tạo.
Thế nên hãy cứ để anh yêu em như thế này em nhé!

0 comments:
Post a Comment