Viết cho mùa Hạ kỉ niệm...Mưa nắng nào rồi cũng đến hồi phai nhạt

Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt để mà thành kỷ niệm.

Có mùa hạ cũ cùng tình yêu đã cũ, khi lòng chộn rộn trong những buổi cùng người ấy đạp xe ngang qua bao con đường phượng bay. Tiếng ve râm ran tạo thêm thanh âm cho khoảnh khắc hai đứa ngại ngùng. Ngẫm lại đã mười năm mà cái cảm xúc ấy như chỉ mới thổn thức đâu từ hôm qua. Những ngập ngừng, e thẹn ngày ấy dễ thương, hồn nhiên quá đỗi khiến mình nhiều khi ao ước được chạm lại vào giây phút ấy dẫu chỉ một lần.
Hạ đến gọi khúc chia xa
Hạ đến gọi phượng nở hoa gọi hè
Hạ đến rộn rã tiếng ve
Hạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao
Hạ về vàng nắng hanh hao
Hạ về gọi nắng gió Lào nồng oi
Hạ về giọt nắng đưa thoi
Hạ về cây rủ bóng soi rũ cành
Hạ mang ta nắng vàng hanh
Hạ mang bằng tím trên cành rộ hoa
Hạ mang áo trắng chia xa
Hạ mang mơ mộng tình ta học trò
Hạ ơi ta nhớ phượng rơi
Hạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinh
Hạ ơi trong nắng lung linh
Hạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa
Hạ rời ta mãi bôn ba
Hạ rời thu tới lá xa lìa cành
Hạ rời gọi tiết trời xanh
Hạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng 

Viết cho mùa Hạ kỉ niệm...Mưa nắng nào rồi cũng đến hồi phai nhạt
Viết cho mùa hạ kỷ niệm - TRẦN SANH

Những mùa hạ còn đi học luôn gấp gáp lo toan trong bao mùa thi. Cùng hẹn nhau thức khuya, hẹn nhau dậy sớm ôn bài. Đứa nào cũng mang trong mình những mơ ước thật lớn để bây giờ vẫn đang miệt mài góp nhặt và xây đắp dần dần. Dẫu sao, ta cũng chỉ vừa đi vài bước trong đời, chỉ vừa tới đâu đó ở một phần ba của đời người còn dài dai dẳng nên hãy cố gắng đến cùng. 
Có điều, mùa hạ nào đứng trên quê mình cũng mênh mông vị ngai ngái của lúa trổ đòng, của gió Lào khen khét thổi nghiêng những hàng cây. Mùi mồ hôi phả ra từ người ba sau những trưa muộn về nhà, mệt quá chẳng thể nào nuốt nổi miếng cơm mà uống tù tì mấy ly nước. Mùa hạ có khách lỡ đường dừng chân, bưng ly nước chè uống một hơi rồi tha thiết cảm ơn mẹ. Những ngày hè oi ả, cả nhà bưng chiếc giường tre ra giữa sân nằm nói chuyện, nghe cô em nhỏ hát bi bô vui cười. Và những chiều, chị em chạy te tái về nhà bởi cơn mưa giông hù dọa. 
Phía trước vẫn còn nhiều lắm những mùa hạ rộn ràng. Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt đổi quanh, để mình gấp gáp mà thành kỷ niệm, chẳng hay đến lúc đó còn nhớ, còn ghi như bây giờ…
 TRẦN SANH

0 comments:

Post a Comment